Rất nhiều câu hỏi được đặt ra sau trận giao hữu với Campuchia: Liệu rằng các học trò của HLV Kim Sang Sik đang gặp vấn đề khi lối chơi không mạch lạc, thiếu sự kết dính? Sự vắng mặt của Xuân Son để lại khoảng trống lớn, trong khi các đồng đội chơi chưa như kỳ vọng?... Những băn khoăn này không hoàn toàn vô cớ, nhưng khi nhìn một cách toàn diện, có lẽ đây không phải là thời điểm thích hợp để đánh giá. ĐT Việt Nam chỉ vừa tập trung trở lại. Thêm vào đó, cần nhấn mạnh trong một trận giao hữu, đôi khi các cầu thủ có tâm lý giữ chân, không đặt nặng kết quả và ưu tiên giữ đôi chân lành lặn.
Vẫn là câu chuyện cũ, chúng ta duy trì “thói quen” xem đội tuyển là số 1, luôn là nhà vô địch. Vì vậy, mọi trận đấu đều phải thể hiện khí chất của một quân vương. Ở khía cạnh khác, sự kỳ vọng, mong mỏi từ khán giả phía Nam phần nào tạo áp lực cho các học trò của HLV Kim Sang Sik. Tất nhiên, đội tuyển cần tìm ra phương án kiểm soát và giải tỏa áp lực để không bị cuốn vào vòng xoáy. Chiến đấu và chiến thắng là phương thuốc giải trừ “bách bệnh”. Ở trận đấu với Lào, phương thuốc ấy đã xuất hiện, nhưng thực tế vẫn còn rất nhiều vấn đề cần quan tâm. Có lẽ điều này xuất phát từ việc đối thủ yếu hơn dự đoán, chứ không phải đội tuyển đã mạnh lên trông thấy.
Có 5 bàn thắng đã được ghi vào lưới đối thủ, trong đó có không ít pha bóng đẹp, được thực hiện như trong sách giáo khoa. Nhưng bấy nhiêu đó chưa thể làm hài lòng tất cả và sự thật, cũng rất khó đưa ra những phân tích chuyên sâu. Rõ ràng, chiếc áo nhà vô địch Đông Nam Á của thầy trò HLV Kim Sang Sik có thể biến những góc nhìn đơn giản thành phức tạp. Tất nhiên, đội tuyển cần phải đối diện với điều đó. Nói cách khác, chúng ta không thể tự ru ngủ sau những chiến thắng hoành tráng.
Câu chuyện lớn nhất không phải là Campuchia hay Lào, mà là việc chúng ta có giành vé dự VCK Asian Cup 2027 hay không?. Hãy bỏ qua những bước đệm nhỏ, ĐT Việt Nam đã bắt đầu "mài gươm" và chuẩn bị tốt nhất cho đối thủ lớn nhất: ĐT Malaysia.